Chuyện về dấu phẩy

Chuyện về dấu phẩy

Khi bạn đọc đến dấu phẩy, bạn sẽ tạm dừng

Và trong cuộc sống, đôi khi bạn và tôi cũng cần dừng lại, chậm lại một chút để nhìn nhận sự việc theo cách nhẹ nhàng hơn, thấu đáo hơn.

chuyện về dấu phẩy, dừng lại, chậm lại

Chuyện số 1

Ngày 15/12/2018 Việt Nam lần thứ 2 vô địch AFF CUP sau lần đầu tròn 10 năm. Khỏi phải nói người hâm mộ Việt Nam hạnh phúc thế nào.

Việt Nam vô địch AFF Cup 2018

Cảm xúc của tôi vỡ òa khi chứng kiến chức vô địch này, nguyên vẹn như cái hồi năm 2008 vậy.

Nhưng có một câu chuyện tôi muốn kể ra đây. Chuyện mà nếu không tình cờ đọc được bài viết trong quyển sách “Bóng đá – góc nhìn Phan Đăng” thì có lẽ nó đã xảy ra theo cái cách tiêu cực nhất mà phần đông cư dân mạng nghĩ, trong đó có tôi ở thời điểm đó.

Tuyển Việt Nam ăn mừng chức vô địch trong vòng tay người hâm mộ. Một hình ảnh tuyệt vời, ngập cờ hoa, quốc kỳ trong biển người sau 10 năm chờ đợi. Trong không khí ấy có một hình ảnh mà nhiều tờ báo giật tít “kẻ ăn hôi vĩ đại”. Thật tình trong lúc ấy tôi cũng có suy nghĩ như vậy. Đó là cảm giác của cá nhân, có lẽ vội vàng, tức thì chăng?

Bẵng đi một thời gian, tôi đọc được bài báo của nhà báo Phan Đăng viết về ông. Đọc xong, tôi chợt nghĩ phải chăng mình đá quá vội vàng khi đánh giá một con người.

….

Chuyện số 2

Nàng lấy nước vào bình đun, và bỏ đi làm việc khác. Nước tràn khắp nhà. Chàng, theo bản tính thường ngày, sẽ nổi giận kèm theo là sự bực tức khó chịu ra mặt, có thể có vài lời nói to tiếng.

Nhưng ngay lúc ấy, chàng lấy lại được sự bình tình đủ để láy suy nghĩ theo một hướng khác. Có thể là do nàng đang mang thai, tâm trí đôi khi quên nhớ thất thường. Và thế là sự bực tức, nóng giận biến mất ngay, chàng đi lau nhà. Chàng vui vì mình kiềm chế được bản thân, không giận nàng, và nàng thì vui vẻ nhận ra lỗi. Mọi chuyện ổn thỏa.

Đúc kết

Trước khi nhận định, đánh giá một sự việc, một con người, ta nên “dừng” mình lại để chậm thôi mà đánh giá.

Sự đánh giá nên đến từ nhiều yếu tố, nhiều góc nhìn khác nhau để có thể hạn chế tối đa các nhận định chủ quan, vội vàng. Bởi đôi khi những gì ta nhìn thấy không phải là những gì ta nhìn thấy. Mà người xưa có câu “nhìn vậy chứ không phải vậy”.

Một khi sự việc không hài lòng xảy ra, theo một lẽ thông thường, ta nổi giận bực bội với nó.

Tuy nhiên, bằng một sự tĩnh táo nhất định, ta có thể suy nghĩ theo hướng nhẹ nhàng, tìm một lý do để giảm nhẹ tính tiêu cực của sự việc, hiện tượng đó.

Không đơn giản để kiềm chế sự nóng giận của bản thân, nhưng không có nghĩa là không làm được.

Mỗi ngày một chút thôi, rèn bản thân tỉnh táo, bản lĩnh hơn để xoa dịu các khó khăn mà ta phải đối mặt.

Hãy tin là thế nhé.

Leave a Reply